Gái Gú Việt Nam

Yêu nữ quầy bar 2

Phần 86
Đôi khi, trong cuộc sống, đứng giữa ngã 3 đường, bạn không cần phải nhọc lòng đưa ra lựa chọn nào cả. Bởi vì những lúc như thế luôn có ngoại lực tác động làm thay đổi quyết định của bạn. Như tôi lúc này đây, vừa tính mở miệng yêu cầu đã bị Nước Mắm Nhĩ chẹn họng.

“Ăn đi, ăn xong rồi quyết định cũng được mà. Bà chủ rất tâm lý sẽ không để Tắc Kè phải khó xử đâu.” – Vừa nói gã vừa ngấm ngầm đá chân tôi.

Lý Ma Ma khoát tay đáp: “Được thôi, Tắc Kè cứ cẩn thận suy nghĩ. Cả nhà tiếp tục ăn đi.”

Theo lệ Làng thì mỗi khi bà chủ có việc cần phát biểu hay nói về vấn đề gì đó thì tất cả mọi người đều phải ngừng ăn uống để lắng nghe. Ban nãy vốn mọi người đang trong tiệc thì Lý Ma Ma đưa ra tuyên bố khen thưởng tôi.

Con bé Ô Mai Ka bên cạnh tôi đã đói bụng lắm rồi, nghe thấy câu đó chẳng khác nào được lệnh đặc xá, liền bưng bát súp húp sồn sột.

Lý Ma Ma chau mày quát “hư thân mất nết!”

Ô Mai Ka ngừng ăn hỏi: “Chỉ ham ăn chút thôi mà, tại sao hư thân mất nết?”

Lý Ma Ma nói: “Thường ngày mày ham ăn tục uống thì thôi, ra ngoài đường còn đập phá nhà người ta! Mẹ mày hôm nay phải nghe bao nhiêu lời than phiền. Nếu mày không phải là con tao thì sớm đã bị người ta cạo đầu bôi vôi rồi.”

“Hứ” – con bé Ô Mai Ka hậm hực đứng dậy khỏi bàn ăn – “bọn nó dám trêu vào cục vàng của Ma Ma, cũng giống như vuốt râu hùm Ma Ma. Con không dẫn người đi dằn mặt thì đâu phải con cháu nhà Lý Nương nữa.” – Nói rồi một mặt hờn dỗi bỏ đi.

Lý Ma Ma đứng trước cảnh này chỉ còn biết lầm bầm chửi rủa.

Đừng tưởng mụ thường ngày nghiêm khắc mà nhầm, thực ra Lý ma ma đối với con cái chỉ được cái miệng là hay thôi, trong thực tế dung túng cho chúng nó làm bao nhiêu chuyện hại dân hại nước ngoài kia kìa.

Bữa ăn tiếp sau đó diễn ra như bình thường. Lý Ma Ma vừa ăn vừa lau miệng, cẩn thận quay sang hỏi Hoàng Tử: “Lâu lắm không thấy con trai về?” – Lời này ngọt ngào vô cùng tận. Nghe đâu mụ Lý cưng chiều con trai cả nhất.

Dĩ nhiên Hoàng Tử không dám phớt lờ, vội vàng hắng giọng đáp: “Gần đây đang tuyển người mới cho mấy khách sạn. Phải huấn luyện lại, bởi vì càng ngày đám khách càng khó tính.”

Tôi để ý thấy mỗi khi Lý Ma Ma ân cần hỏi han Hoàng Tử, gã lại trả lời rất cẩn thận chứ không hề thoải mái ăn to nói lớn như bình thường trò chuyện với tôi và mọi người. Thậm chí lúc tiếp đãi các đại gia máu mặt, gã cũng không thận trọng như thế này.

Tôi hứng thú quan sát cuộc đối thoại trước mặt, đang quan sát thình lình ai đó đá vào chân tôi 1 cái, ra là Trang Trắng.

Lúc này bên phía Lý Ma Ma hỏi han vài câu xoáy sâu vào vấn đề ban nãy. Hoàng Tử lại nghiêm chỉnh đáp:

“Internet phát triển, mạng lưới bố mì cũng phát triển, mà đám bố mì tiên tiến thì đám khách cũng càng ngày càng khó tính. Chỗ nào phục vụ không đúng tiêu chuẩn, bọn ăn không ngồi rồi ấy sẽ xi – nhan cho nhau âm thầm tẩy chay ngay. Nguy hiểm hơn, những cơ sở cạnh tranh với chúng ta còn dựa vào đó mà tung bài viết lên mạng nhằm nói xấu, hạ uy tín bên mình. Những thông tin trên đó đâu có ai ngăn cấm được? Ngoài ra cũng rất dễ gây nên hiệu ứng đám đông. Cho nên, làm dịch vụ thời buổi này khó khăn quá. Phải vừa biết thích ứng với công nghệ vừa giữ được chất lượng truyền thống, lại còn phải cẩn thận không để mích lòng ai.”

Lý Ma Ma vừa nghe đến mấy câu đó tức thì đầu lông mày nhăn tít lại, điệu bộ của mụ vừa đẹp đẽ vừa ghê sợ.

“Điều tra ra đứa nào ngồi lê đôi mách, rãnh háng ngáng đường làm ăn của thiên hạ thì dẫn người qua cào mồ cả họ nhà nó đi. Lũ chó đẻ!”

Hoàng Tử cười trừ “chuyện làm ăn bây giờ đâu phải như ngày xưa nữa, Ma Ma chớ nên nóng nảy.”

Đột nhiên, Lý Ma Ma như nghĩ tới chuyện gì kỳ lạ, mụ ngây ra nói: “Nếu cảm thấy không ổn thì đem nhượng lại cho đám thằng Thành là xong, con về Làng Cung Nữ với ta đi.” – Mụ nói hết câu cảm thấy không ổn. Vội la lên “ấy không được, sao thế được.”

Bèn đổi giọng “hừm, đàn ông mà, nắng mưa tôi luyện cho quen, sau này mới thành nghiệp lớn được!”

Hoàng Tử vội vàng đáp “dạ dạ, mẹ nuôi nói phải!”

Mấy người chúng tôi đang buông đũa lắng nghe mẫu chuyện hay ho cũng ngẩn ngơ cả ra. Con mụ chủ Làng này là vậy, lúc thì lạnh nhạt thờ ơ, lúc thì nóng nảy bất cần, lúc lại ngây ngây dại dại. Hôm nay mụ đang điềm tĩnh như biển lặng đột nhiên vì 1 chuyện cỏn con ở Đồ Sơn mà xúc động làm ầm cả lên. Đúng là chuyện lạ!

Mấy câu ngọt ngào với đứa con trai cả càng thêm li kỳ. Rõ ràng mụ có ý gọi Hoàng Tử về Làng Cung Nữ, nhưng lại lập tức phủ định ngay chuyện đó nghĩa là sao? Tôi đoán, có thể mụ sợ sự xuất hiện của con trai cả sẽ làm dấy lên cuộc chiến nội bộ tranh giành ngôi chủ Làng chăng? Hay còn vì điều bí ẩn nào khác nữa?

Bất giác, tôi lại đưa mắt liếc sang phía Trang Trắng.

Hoàng Tử là con trai cả, vì cớ gì bao năm nay không hề tham gia vào chuyện kinh doanh của Làng mà chỉ một mực chăm lo khu Đồ Sơn?

Nếu có một ngày Hoàng Tử trở về Làng Cung Nữ, bằng vào độ tin cậy tuyệt đối của Lý Ma Ma, chắc chắn Trang Trắng sẽ bị mụ quẳng ra đường không thương tiếc. Chẳng trách gương mặt Trang Trắng lúc đó nhợt nhạt bất thường. Chỉ là, cái nhìn của nàng lúc đó tặng cho tôi vô cùng sâu sắc. Nói không chừng, Trang Trắng sẽ lại có vài chuyện hay ho kể cho tôi đây.

Không khí trong phòng sau mấy cử động lạ lùng của Lý Ma Ma đột nhiên im phăng phắc không có lấy một tiếng động nhẹ nào. Thần tình Lý Ma Ma cũng dãn ra một lúc lâu. Nhưng rất nhanh, mụ đã lấy lại phong phạm bà chủ của mình.

Mụ lên giọng đanh thép nói: “Mấy người lo bắt đầu chuẩn bị đi là vừa. Sắp tới nhà mình có chuyện lớn, ai ai cũng phải tham gia góp sức. Sắp tới sẽ chính thức tranh giành vũ lực với đám Lee Phong Lưu ở Hà Nội. Chịu trách nhiệm chính lần này giao cho Gái Hư. Từ nay phải nghe lời học trò của ta một chút.”

“Thanh toán Lee Phong Lưu? Gái Hư lãnh đạo?” – Nhất thời 2 luồng thông tin này khiến cho toàn thảy trên dưới sốc không thể sốc hơn.

Ai cũng biết Lee Phong Lưu gốc rễ ở Hà Nội lớn vô cùng, muốn trừng trị hắn ta bắt buộc phải nắm được điểm yếu. Mà điểm yếu của Lee là gì? Bao nhiêu năm qua hàng trăm kẻ từng tìm cách triệt hạ ông trùm nhưng đã ai thành công đâu!?

Nói đến chiến tranh với khu đèn đỏ Hà Nội, chỉ có thể theo 2 cách. Thứ nhất đánh vào hoạt động kinh doanh. Nhưng Lee đã sớm trở thành mắc xích quan trọng nhất trong thế giới ngầm miền bắc. Hắn là đại diện của hoạt động môi giới mại dâm trên khắp các lãnh thổ. Muốn chơi xấu, muốn tố cáo hắn ư? Nhiều lắm thì chết đi vài chân rết và kẻ thế thân. Còn lâu mới đưa được Lee Phong Lưu ra ánh sáng